BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

KHO HỌC LIỆU SỐ

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN - SƯU TẦM

THÀNH VIÊN TRỰC TUYẾN

1 khách và 0 thành viên

THỐNG KÊ

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • ẢNH NGẪU NHIÊN

    17.jpg Z7085579837972_b0cd7bfae21e5ac1a00b9b761fc26c0e.jpg 1.jpg 25.jpg 19.jpg Z7079828837604_946a742ef1e77bc518079d82735cebc7.jpg Z7085579777911_7e480204bd967a20d15a600c508d70ef.jpg Z7016220095055_e6bd00ea5c471793cdc2d2622c958658.jpg Z6012777697181_2f33b9cc111e591016e9443b989f9a52.jpg Z6017056105535_6cb7407075206724b84e84aaf67ac816.jpg Z5930327428287_74398d954de0c74157264bcf1437235f.jpg Z5902199584322_8f121b2728caac9f7aa33da7949f7f82.jpg Z5925195984635_ba10b4ad540dadd7b625dee70ce72875.jpg Z6066037246557_1ba9f430d7add6969df0623d917030bf.jpg Z6052405665623_30c033fe3d1ded6f6575fa048c487d8b.jpg TL_GD_ATGT_LOP_15.jpg Z5953841713823_481069afa7054ffce8c8880f690a819a.jpg Z5902199502171_0ad3a90b27070b9aaa800c8a5e6aa4bd.jpg Z5930246211462_bb87f26952b7884c89e447df4894dc45.jpg Z5950623490464_c80c51b11d704e2979dff79593dc853b.jpg

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Quyết định của Thủ tướng Chính phủ về tồ chức Ngày sách và Văn hóa đọc Việt Nam

    Hạt giống tâm hồn 9

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Đỗ Thị Tuyền
    Ngày gửi: 18h:47' 02-11-2024
    Dung lượng: 1.9 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Công Ty Samsung Trân trọng gửi đến bạn cuốn sách này.

    Phiên bản ebook này được thực hiện theo bản quyền xuất bản và phát hành ấn bản
    tiếng Việt của công ty First News - Trí Việt với sự tài trợ độc quyền của công ty TNHH
    Samsung Electronics Việt Nam. Tác phẩm này không được chuyển dạng sang bất kỳ
    hình thức nào hay sử dụng cho bất kỳ mục đích thương mại nào.

    Original title:
    EVERYDAY GREATNESS: INSPIRATION FOR A
    MEANINGFUL LIFE

    by Stephen R. Covey, David L. Hatch

    Copyright © 2006 by FranklinCovey Co.,
    and The Reader's Digest Association, Inc.
    Vietnamese Edition Copyright © 2010 by First News - Tri Viet.
    All rights reserved. This licensed work published under license.

    EVERYDAY GREATNESS
    – HẠT GIỐNG TÂM HỒN: VƯỢT QUA THỬ THÁCH –

    Công ty First News – Trí Việt giữ bản quyền xuất bản và phát
    hành ấn bản tiếng Việt trên toàn thế giới theo hợp đồng chuyển
    giao bản quyền với Thomas Nelson, Inc.
    Bất cứ sự sao chép nào không được sự đồng ý của First News và
    Thomas Nelson đều là bất hợp pháp và vi phạm Luật Xuất bản
    Việt Nam, Luật Bản quyền Quốc tế và Công ước Bảo hộ Bản
    quyền Sở hữu Trí tuệ Berne.

    CÔNG TY VĂN HÓA SÁNG TẠO TRÍ VIỆT - FIRST NEWS

    11 H Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh
    Tel: (84.8) 38227979 - 38227980 - 38233859 - 38233860
    Fax: (84.8) 38224560; Email: triviet@firstnews.com.vn
    Website: www.firstnews.com.vn

    Nhiều tác giả

    Stephen R. Covey
    tuyển chọn và giới thiệu

    Vượt Qua Thử Thách

    9
    Biên dịch:

    Thu Trang - Minh Tươi

    First News
    NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢP TP. HỒ CHÍ MINH

    “Thân tặng tất cả những người đang trăn trở, đang
    vượt qua những khó khăn, thử thách tinh thần và luôn
    giữ vững niềm tin để tìm được hạnh phúc cuộc sống,
    để đạt được ước mơ của mình.”

    - First News

    Các sáng tác bài dịch cộng tác của bạn đọc về các
    chủ đề Sống Đẹp (tâm hồn cao thượng, gương vượt
    khó, những cảm xúc sâu sắc về cuộc sống, tình bạn,
    tình yêu...) cho các tập Hạt Giống Tâm Hồn tiếp
    theo xin gửi về:
    hạt giống tâm hồn - first news
    11H Nguyễn Thị Minh Khai, Q.1, TP. HCM
    Tel: 38227979 - 38227980
    Fax: (08) 38224560
    Email: firstnews@firstnews.com.vn
    Web: www.firstnews.com.vn

    Lời giới thiệu
    Tôi là một người may mắn!
    Sống trong một thế giới đầy biến động, với
    những cuộc khủng hoảng, chết chóc và thở than,
    tôi thấy mình thật may mắn khi hàng ngày được
    gặp gỡ với rất nhiều cá nhân trên khắp thế giới. Họ
    là những người đã dùng cuộc sống của mình để
    chứng minh rằng thế giới quanh ta vẫn thật đáng
    quý, đáng yêu.
    Giữa lúc chúng ta phải nghe quá nhiều những
    vụ bê bối của các doanh nghiệp và tình trạng suy
    đồi đạo đức trong kinh doanh, tôi thấy mình thật
    may mắn khi quen biết nhiều nhà lãnh đạo cấp
    quốc gia, chủ tịch các tập đoàn và các tư vấn viên
    đạo đức, liêm chính.
    Sống trong thế kỷ khi mà tội ác, chiến tranh,
    thiên tai và dịch bệnh luôn rình rập, đe dọa, tôi cảm
    thấy mình thật may mắn khi được làm việc cùng các
    nhà hành pháp, các chuyên gia trong lĩnh vực quân
    sự, các nhà lãnh đạo, các giáo sư bác sĩ sẵn lòng
    cống hiến cho mọi người.
    5

    Hạt giống tâm hồn

    Sống trong thời đại khi mà tình phụ tử và mối
    ràng buộc gia đình đang bị đe dọa nghiêm trọng,
    tôi cảm thấy mình thật may mắn khi biết những
    người cha tận tụy, những người mẹ bao dung đang
    từng ngày từng đêm nỗ lực hết sức mình cho sự
    lớn khôn cả về thể chất lẫn tâm hồn của con cái.
    Và trong một kỷ nguyên nơi trường học và giới
    trẻ tồn tại đầy những tệ nạn xã hội, tôi cảm thấy
    mình thật may mắn khi được gần gũi những giáo
    viên nhiệt tâm, những thanh niên tài năng, tất cả
    đều giàu có cả về tri thức và tấm lòng, hàng ngày
    họ vẫn đang miệt mài tạo nên sự thay đổi - theo
    một cách riêng.
    Quả thực, tôi cảm thấy mình may mắn khi có
    cơ hội gặp gỡ những con người như thế trên mọi
    nẻo đời. Chính họ đã mang đến cho tôi niềm tin
    rằng ở bất cứ nơi đâu trên trái đất này vẫn luôn
    hiện diện những con người giàu lòng nhân hậu,
    không ngừng dấn thân, cống hiến cho đời. Họ
    chính là nguồn cảm hứng bất tận của tôi. Và tôi
    đang muốn truyền nguồn cảm hứng đó đến bạn
    qua tập sách này.
    Mà rất có thể, bạn cũng là một người trong số
    họ.
    - STEPHEN R. COVEY
    6

    Vượt qua thử thách

    Lễ vật thách cưới
    Khi được tôn trọng,
    người ta thường cảm thấy tự tin hơn
    để bộc lộ những tiềm năng chưa được
    khai phá trong con người mình.
    - Stephen Covey

    Trong chuyến đi tới Kiniwata, một hòn

    đảo ở Thái Bình Dương, tôi đã mang theo mình
    một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những sự kiện đáng
    nhớ. Khi trở về, cuốn sổ đầy ắp những mô tả
    sinh động về hệ thực vật và động vật cùng
    những phong tục và phục trang của người dân
    bản địa. Nhưng ghi chú khiến tôi thích thú
    nhất chính là: “John Lingo đã trao tám con bò
    cho cha của Sarita”. Tôi không cần phải viết
    nhiều về việc này, nhưng chỉ cần bắt gặp bất
    cứ một hành động coi thường hay ghẻ lạnh nào
    của người vợ đối với chồng hoặc ngược lại, là câu
    chuyện ấy liền hiển hiện trước mắt tôi. Những
    7

    Hạt giống tâm hồn

    lúc như thế, tôi chỉ muốn hét lên với họ: “Này,
    hãy nhìn Johnny Lingo đi! Nếu các người biết
    tại sao Johnny trả tám con bò cho vợ của anh ấy
    thì các người sẽ không làm như vậy!”.
    Johnny Lingo không phải là tên thật của
    chàng thanh niên đó. Nhưng đó là cái tên
    mà Shenkin - người quản lý khu nhà nghỉ ở
    Kiniwata, đã gọi anh ta. Shenkin quê ở Chicago
    và thường có thói quen Mỹ hóa tên của người
    dân trên hòn đảo này. Tôi biết đến Johnny nhờ
    sự giới thiệu của nhiều người với nhiều mối
    quan hệ khác nhau. Nếu tôi muốn nghỉ ngơi một
    vài ngày trên hòn đảo láng giềng ở Nurabandi
    thì Johnny Lingo có thể đưa tôi tới đó. Nếu tôi
    muốn câu cá thì anh ta có thể chỉ cho tôi nơi
    nào câu trúng nhất. Nếu tôi kiếm được ngọc
    trai thì anh ta có thể giới thiệu cho tôi những
    người mua tốt nhất. Người dân ở Kiniwata đều
    nói tốt về Johnny Lingo. Tuy nhiên khi nói, họ
    thường kèm theo một nụ cười mỉm, và tôi hiểu
    trong nụ cười ấy chứa đựng một sự giễu cợt.
    - Hãy để Johnny Lingo giúp cậu tìm thứ cậu
    muốn và hãy để cậu ấy mặc cả giúp. Johnny luôn
    biết cách thương lượng. - Shenkin khuyên tôi.
    8

    Vượt qua thử thách

    - Johnny Lingo! - Một cậu bé nhắc tên anh
    ra rồi phá lên cười.
    - Thế nghĩa là thế nào? Ai cũng chỉ tôi tới
    Johnny Lingo nhưng rồi họ lại cười phá lên.
    Các anh định đùa tôi đấy à? - Tôi thắc mắc.
    - Ồ, những người ở đây thích cười mà.
    Johnny là thanh niên sáng sủa và mạnh mẽ
    nhất ở vùng đảo này, không những thế, anh ta
    còn là người giàu nhất vào tầm tuổi đó.
    - Nhưng nếu anh ta tốt như các anh vẫn nói
    thì các anh cười vì điều gì?
    - Chỉ một điều thôi. Năm tháng trước, vào
    dịp lễ hội mùa thu, Johnny đã tới Kiniwata để
    tìm vợ. Anh ta đã trả cho cha cô gái ấy tám con
    bò!
    May mà tôi có đủ vốn hiểu biết về phong tục
    của hòn đảo này nên hiểu ý nghĩa của lời nói trên.
    Để cưới một người vợ kha khá, người dân ở đây
    chỉ cần nộp hai hoặc ba con bò cho nhà vợ là đủ,
    còn bốn đến năm con bò có thể giúp họ lấy được
    một cô vợ vừa đẹp vừa khéo léo.
    - Trời. Tám con bò cơ à? Thế thì cô ấy chắc
    phải sắc nước hương trời lắm nhỉ! - Tôi tò mò.
    9

    Hạt giống tâm hồn

    - Cô gái ấy không xấu. Nhưng chỉ những
    người tế nhị nhất mới có thể nói Sarita là một
    cô gái không hấp dẫn. Sam Karoo - cha của cô
    ấy, còn lo là cô ta sẽ ế chồng. - Anh ấy giải thích
    với một nụ cười mỉm.
    - Vậy anh ta vẫn trả tám con bò cho cô ấy à?
    Đúng là một điều kỳ lạ nhỉ?
    - Trước đây chưa từng có lễ vật nào cao đến
    thế.
    - Nhưng anh đã nói là vợ của Johnny không
    có chút hấp dẫn nào mà?
    - Tôi nói là chỉ những người tế nhị nhất mới
    có thể gọi cô ấy là một cô gái không hấp dẫn.
    Cô ấy quá gầy. Cô ấy bước đi trong khi vai thì
    khom khom, đầu thì luôn cúi gằm. Cô ấy sợ cả
    cái bóng của mình.
    - À, có lẽ tình yêu làm mờ lý trí con người
    đây mà. - Tôi nói.
    - Đúng đấy. Đó cũng là lý do tại sao dân làng
    lại cười mỗi lần nói về Johnny. Họ buồn cười vì
    thương nhân sắc sảo nhất ở vùng đảo này lại
    thua ông già Sam Karoo ngờ nghệch.
    10

    Vượt qua thử thách

    - Nhưng làm thế nào mà ông ấy làm được
    như thế?
    - Không ai biết cả, thế nên người ta càng nghi
    ngờ và suy đoán này nọ. Tất cả họ hàng đều bảo
    Sam đòi ba con bò thôi, rồi sau đó giảm xuống hai
    con cho tới khi chắc chắn là Johnny sẽ trả một
    con. Nhưng Johnny đã tới và nói với Sam Karoo
    rằng: “Thưa cha, con đồng ý dâng lễ vật là tám
    con bò cho con gái của cha”.
    - Tám con bò. Tôi muốn gặp anh chàng
    Johnny Lingo này rồi đây! - Tôi xuýt xoa.
    Lúc này tôi đang muốn câu cá và tìm ngọc
    trai, vì thế ngay buổi chiều ngày hôm sau, tôi
    cho tàu tới Nurabandi. Và tôi thực sự ngạc
    nhiên khi tôi nhắc tới Johnny lúc hỏi đường tới
    nhà anh, người dân ở làng Nurabandi không hề
    cười như những người khác. Sau đó, tôi gặp một
    người thanh niên dáng mảnh khảnh và điềm
    đạm, anh nhã nhặn mời tôi tới nhà anh. Thật
    lòng, tôi cảm thấy mừng cho Johnny vì người
    dân nơi đây đánh giá cao anh ấy chứ không có
    chút gì là mỉa mai. Chúng tôi ngồi trong nhà
    anh và nói chuyện. Rồi anh hỏi tôi:
    - Anh từ Kiniwata tới à?
    11

    Hạt giống tâm hồn

    - Vâng.
    - Trên hòn đảo đó họ vẫn xôn xao về tôi
    đúng không?
    - Họ nói rằng chẳng có thứ gì tôi muốn mà
    anh lại không giúp được cả.
    Anh ấy cười hiền lành.
    - Vợ tôi cũng là người ở Kiniwata.
    - Vâng, tôi biết.
    - Họ cũng nói về cô ấy à?
    - Chút ít thôi.
    - Họ nói gì?
    - À, tại sao… - Câu hỏi ấy khiến tôi hơi
    ngượng nghịu. - Họ kể với tôi rằng anh và cô ấy
    kết hôn đúng vào hôm lễ hội.
    - Không còn gì khác nữa chứ? - Cái nhướn
    mày của Johnny mách bảo tôi rằng anh ta biết
    chắc người ta còn nói nhiều nữa.
    - Họ còn nói là đồ thách cưới của anh là tám con
    bò. Họ chỉ băn khoăn là tại sao. - Tôi ngừng lại.
    - Họ hỏi như vậy à? Người dân ở Kiniwata
    ai cũng biết về chuyện tám con bò à? - Đôi mắt
    anh ấy sáng lên vui sướng.
    12

    Vượt qua thử thách

    Tôi gật đầu.
    - Và mọi người dân ở Nurabandi cũng biết
    thế. Bây giờ và cả mai sau, mỗi khi họ nói về
    lễ vật thách cưới, chắc chắn họ sẽ nhớ tới việc
    Johnny Lingo đã trả tám con bò cho Sarita. Johnny nói rồi ưỡn ngực tự hào.
    “Thì ra đây chính là câu trả lời”, tôi thầm
    nghĩ.
    Và rồi tôi nhìn thấy người phụ nữ ấy. Tôi
    quan sát cô bước vào căn phòng và đặt một lọ
    hoa lên bàn. Cô ấy đứng đó một lúc rồi mỉm
    cười với chàng thanh niên trẻ đang ngồi cạnh
    tôi. Sau đó cô ấy nhẹ nhàng bước ra. Cô ấy là
    người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng thấy. Bờ
    vai thon thả, cái cằm nghiêng nghiêng, đôi mắt
    sáng long lanh. Tất cả đều toát lên niềm kiêu
    hãnh mà không ai có thể phủ nhận.
    Tôi quay sang Johnny Lingo và thấy anh ta
    cũng đang nhìn tôi.
    - Anh cũng ngưỡng mộ cô ấy ư? - Johnny
    thì thầm.
    - Cô ấy… cô ấy thật kiều diễm. - Tôi nói.
    - Chỉ có duy nhất một Sarita thôi. Có lẽ cô
    13

    Hạt giống tâm hồn

    ấy không giống như cách họ miêu tả về cô ấy ở
    Kiniwata.
    - Đúng thế. Tôi được nghe kể rằng cô ấy
    không hấp dẫn. Tất cả bọn họ đều cười anh vì
    anh đã bị Sam Karoo lừa phỉnh.
    - Anh nghĩ tám con bò có quá nhiều không?
    - Anh cười hỏi.
    - Không. Nhưng tại sao cô ấy có thể thay đổi
    như vậy?
    - Anh có bao giờ nghĩ đến cảm giác của một
    người phụ nữ khi họ biết rằng người chồng tương
    lai đã trả một cái giá thấp nhất để có được họ
    không? Và sau đó, khi những người phụ nữ trò
    chuyện với nhau, họ sẽ hãnh diện khoe khoang
    về giá trị vật thách cưới mà họ được trả. Một
    người sẽ nói là bốn con bò, người khác là sáu.
    Người phụ nữ chỉ được trả một hoặc hai con bò
    ấy sẽ cảm thấy thế nào? Điều đó không thể xảy
    ra với Sarita của tôi.
    - Hóa ra anh làm thế chỉ vì muốn cô ấy vui
    thôi sao?
    - Dĩ nhiên là tôi luôn muốn Sarita hạnh
    phúc. Nhưng điều tôi muốn còn nhiều hơn thế.
    14

    Vượt qua thử thách

    Anh nói cô ấy đã khác đi. Đúng thế. Nhiều thứ
    có thể khiến một người phụ nữ thay đổi. Những
    yếu tố đó có thể đến từ bên trong cũng có thể
    xuất phát từ bên ngoài. Nhưng điều quan trọng
    nhất là cô ấy nghĩ gì về bản thân. Ở Kiniwata,
    Sarita luôn tự ti rằng mình chẳng là gì cả.
    Nhưng bây giờ cô ấy đã hiểu rằng cô ấy có giá
    trị hơn bất cứ người phụ nữ nào ở vùng đảo này.
    - Vậy anh muốn…
    - Tôi muốn cưới Sarita. Tôi yêu cô ấy chứ
    không phải một người phụ nữ nào khác.
    - Nhưng… - Tôi chợt hiểu ra.
    - Nhưng tôi muốn một người vợ với vật
    thách cưới là tám con bò! - Johnny đáp nhẹ
    nhàng với cái nháy mắt hóm hỉnh.
    - Patricia McGerr

    15

    Hạt giống tâm hồn

    Đảo ngỗng
    Nếu bạn không thể chăm sóc một trăm người
    thì hãy chăm sóc từng người một.
    - Mẹ Teresa

    “Đảo Ngỗng” là tên mà các con tôi dùng

    để gọi một địa danh tôi sắp kể với các bạn dưới
    đây. Kể ra, việc gọi nó là “đảo” cũng hơi quá
    lời bởi đó chỉ là một mỏm đá nhỏ với vài cái
    cây khẳng khiu. Khi thủy triều lên đến mức cao
    nhất, diện tích còn lại của mỏm đá đó chỉ còn
    khoảng 20m2.
    Mười lăm năm trước đây, mỗi độ xuân về,
    có một đôi ngỗng từ Canada bay đến mỏm đá
    này làm tổ. Nhưng không phải bất cứ nơi nào
    trên “đảo” cũng được chúng chọn làm nơi xây
    tổ. Đôi ngỗng ấy chỉ chọn đúng nơi năm trước
    chúng đã ở - một cái hốc đá nằm ở vị trí cao
    nhất so với mặt nước biển.
    16

    Vượt qua thử thách

    Ngỗng mẹ nhặt nhạnh, thu gom nhánh cây
    con và cỏ khô để làm tổ. Sau đó, nó rứt những
    chiếc lông mềm từ ngực ra để tạo một lớp nệm
    vô cùng êm ái trong tổ. Hai cây sơn thủy du
    mọc cạnh đấy phần nào đã ngụy trang giúp
    cho chiếc tổ khỏi sự dòm ngó từ bên ngoài. Và
    việc ngỗng mẹ thường nằm im bất động trong
    tổ cũng góp phần làm cho chiếc tổ trở nên kín
    đáo hơn. Những người đánh cá thường xuyên đi
    qua nơi đây cũng không hề hay biết ngỗng mẹ
    đang nằm trong tổ.
    Một mùa xuân nọ, tôi quyết định đi thăm
    ngỗng mẹ thường xuyên hơn trong thời kỳ nó
    ấp trứng. Thật tuyệt vời khi bắt đầu ngày mới
    bằng cách dành ra năm phút để chèo thuyền
    ra đảo. Tôi luôn mang theo một ít vỏ bánh mì
    trong các chuyến viếng thăm của mình. Đây là
    món khoái khẩu của ngỗng mẹ và lần nào nó
    cũng ăn một cách ngon lành. Trong khi cô nàng
    mải mê chú ý đến bánh mì thì tôi có cơ hội được
    kiểm tra tài sản quý giá nhất trong tổ của nó - 6
    quả trứng to tròn trắng tinh.
    Vào một thứ bảy trung tuần tháng Năm,
    ngỗng mẹ đã ấp trứng được 24 ngày. Khi tôi
    17

    Hạt giống tâm hồn

    ghé thăm, cô nàng không niềm nở đón tiếp như
    trước và luôn để mắt đến chiếc tổ của mình.
    Chỉ đến lúc ngỗng mẹ vươn mình ngoạm lấy
    bánh mì trong giỏ, tôi mới có điều kiện tìm hiểu
    nguyên nhân vì sao cô nàng lại cáu kỉnh đến
    vậy. Dưới ngực cô nàng, những đám lông tròn
    và mềm mại màu vàng nâu đang lấp ló nhìn ra.
    Năm chú ngỗng con cực kỳ đáng yêu chen
    chúc nằm cạnh mẹ trong tổ. Nhưng điều khiến
    tôi chú ý hơn cả chính là quả trứng còn lại chưa
    nở. Theo lệ thường, tất cả các trứng được ấp
    cùng với nhau sẽ nở cùng một lúc. Dù ngỗng
    mẹ vẫn đang gườm gườm đề phòng nhưng tôi
    vẫn lừa dịp để nhẹ nhàng nhấc quả trứng chưa
    nở ra khỏi tổ và đưa nó lên tai nghe. Tôi lắc nhẹ
    quả trứng nhưng chẳng thấy động tĩnh gì bên
    trong. Thế rồi một lúc sau, tôi giật mình khi
    cảm thấy có gì đó đang cựa quậy. Ngay lập tức,
    tôi nhận ra rằng chú ngỗng con nằm bên trong
    không đủ sức để đạp vỡ vỏ trứng chui ra ngoài.
    Rất có thể nó sẽ kiệt sức và bị chết ngạt trong
    đó nếu không được cứu giúp kịp thời.
    Tôi cẩn thận cầm quả trứng đập nhẹ vào hòn
    đá bên cạnh, lòng hồi hộp không biết chuyện gì
    18

    Vượt qua thử thách

    sẽ xảy đến. Vỏ trứng toác ra, để lộ một nhúm
    lông tơ ướt nhẹp, một cái mỏ bé xíu và đôi chân
    màu xám. Chú ngỗng con nằm im thiêm thiếp,
    cái đầu ngoẹo sang một bên. Không có dấu hiệu
    nào của sự sống ở sinh vật bé nhỏ đang nằm
    trên tay tôi.
    Tôi nhẹ nhàng lấy áo sơ mi của mình lau
    khô cho chú ngỗng nhỏ bé tội nghiệp đó. Thế
    nhưng việc sưởi ấm của tôi không mang lại kết
    quả. Cuối cùng tôi đành đặt chú ngỗng đáng
    thương nằm giữa anh em của chúng rồi ra về để
    mọi thứ được diễn ra một cách tự nhiên.
    Sáng hôm sau, tôi thức dậy thật sớm. Hôm
    nay là ngày dành cho Mẹ.
    Trong lúc cùng các con chuẩn bị một bữa
    điểm tâm thật đặc biệt cho gia đình, đầu tôi
    vẫn cứ nghĩ đến hình ảnh chú ngỗng con không
    đủ sức chui ra khỏi vỏ trứng hôm qua. Sau bữa
    sáng, tôi quyết định sẽ chèo xuồng ra đảo và
    mang theo một khẩu phần đặc biệt dành cho
    ngỗng mẹ. Tôi muốn chúc mừng nó đã cho ra
    đời năm chú ngỗng con xinh xắn nhân Ngày
    của Mẹ.
    19

    Hạt giống tâm hồn

    Khi đứng ở mũi thuyền với giỏ bánh mì
    trong tay, tôi đã nhìn thấy một hình ảnh tuyệt
    đẹp: trước mắt tôi, ngỗng mẹ và sáu chú ngỗng
    con đang đi dạo bên ngoài tổ.
    Tôi có cảm giác như cô nàng ngỗng muốn
    khoe với tôi về đàn con đáng yêu của nó. Và tôi
    biết rằng những nỗ lực của mình hôm qua là có
    ý nghĩa.
    - Tom Lusk

    20

    Vượt qua thử thách

    Cuộc đua cuối cùng
    của John Baker
    Trước khi nhắm mắt xuôi tay,
    mỗi người nên nỗ lực tìm ra mình
    đến từ đâu, mình nên theo đuổi điều gì
    và lý do của những điều đó.
    - James Thumber

    Mùa xuân năm 1969 mở ra trước mắt

    chàng trai hai mươi bốn tuổi John Baker một
    tương lai xán lạn. Ở đỉnh cao phong độ, Baker
    - vận động viên điền kinh đầy triển vọng, đang
    là tâm điểm của giới truyền thông với biệt danh
    “đôi chân thần tốc của thế giới” - đã quyết định
    gắn ước mơ lớn nhất của đời mình vào mục tiêu
    trở thành người đại diện cho nước Mỹ tham dự
    Thế vận hội Olympic 1972.
    Những năm đầu, khi mới bước chân vào
    làng thể thao, không ai biết đến cái tên John
    21

    Hạt giống tâm hồn

    Baker và cũng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy
    anh sẽ là vận động viên tiềm năng. Với thân
    hình mảnh khảnh, chiều cao hơi khiêm tốn so
    với đa phần thanh thiếu niên Albuquerque(1),
    ở trường phổ thông, anh bị đánh giá là “không
    phù hợp” với điền kinh. Nhưng sự kiện xảy ra
    giữa năm học thứ ba đã thay đổi cả cuộc đời
    Baker.
    Khi đó, vị huấn luyện viên điền kinh ở
    trường phổ thông Manzano, Bill Wolffarth,
    đang ra sức thuyết phục một vận động viên cao
    lớn và triển vọng là John Haaland - người bạn
    thân nhất của Baker - tham gia vào đội tuyển
    điền kinh. Haaland đã từ chối. Một ngày nọ,
    Baker gợi ý huấn luyện viên rằng: “Xin thầy
    hãy cho em gia nhập đội, rồi Haaland cũng sẽ
    đồng ý thôi”. Wolffarth chấp thuận. Từ đó John
    Baker trở thành một vận động viên điền kinh.
    Ít lâu sau, Haaland cũng tham gia cùng bạn.
    Cuộc thi đấu đầu tiên của Baker là một
    chặng đua băng cánh đồng dài gần 3 km xuyên
    qua các ngọn đồi thấp dưới chân núi phía đông
    Albuquerque. Mọi con mắt đều đổ dồn vào vận
    (1) Albuquerque (phát âm như “An-bơ-cơ-ky”): Một thành phố ở
    trung tâm tiểu bang New Mexico, Hoa Kỳ. 

    22

    Vượt qua thử thách

    động viên hạt giống của bang là Lloyd Goff.
    Ngay sau tiếng súng khai cuộc, đội hình cuộc
    đua diễn ra đúng như mong đợi của mọi người,
    trong đó Goff dẫn đầu còn Haaland mải miết
    bám gót. Các vận động viên lần lượt băng mình
    vào ngọn đồi thấp nằm trong lượt chạy bền của
    vòng đua. Một phút qua đi. Rồi hai phút. Sau
    đó người ta thấy một vận động viên đơn độc bứt
    phá. Huấn luyện viên Wolffarth thúc cùi chỏ về
    phía người trợ lý. Ông tự hào: “Chính là Goff
    đấy”. Ông cầm chiếc ống nhòm lên, bất chợt
    sửng sốt: “Nhầm rồi. Không phải Goff. Đó là
    Baker!”.
    Bỏ xa cả rừng vận động viên đang kinh ngạc
    phía sau, Baker đã một mình chạm đích. Thành
    tích của anh là 8:03.5 - một kỷ lục mới.
    Chuyện gì đã xảy ra trên ngọn đồi đó? Sau
    này, Baker đã giải thích rằng, sau một nửa
    chặng đua mải miết bám gót nhiều vận động
    viên khác, anh tự hỏi mình rằng: “Ta đã làm
    hết sức của mình chưa?”. Anh không biết. Rồi
    đôi mắt anh gắn chặt vào lưng vận động viên
    đang dẫn ngay phía trước. Anh loại bỏ mọi suy
    nghĩ khác ra khỏi đầu, chỉ còn trong tâm trí
    23

    Hạt giống tâm hồn

    một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy: bắt
    kịp, vượt qua vận động viên phía trước rồi sau
    đó bám đuổi những người kế tiếp. Trong giây
    phút ấy, toàn thân anh sôi sục một nguồn sinh
    khí kỳ diệu. “Tôi như bị thôi miên” - Baker hồi
    tưởng. Anh lần lượt bỏ xa từng đối thủ. Bỏ qua
    sự rã rời của cơ bắp, anh quyết tâm duy trì vận
    tốc đáng kinh ngạc cho tới khi chạm đích rồi
    khụy xuống vì kiệt sức.
    Cuộc đua đó có phải chỉ là một may mắn
    của Baker hay không? Tiếp trong mùa giải,
    Wolffarth đã đưa Baker tham dự một số cuộc
    đua khác và chiến thắng tiếp tục mỉm cười
    với anh. Một khi đã đặt chân vào đường đua,
    người thanh niên bình dị, hóm hỉnh ấy sẽ vụt
    biến thành một đối thủ đáng sợ, không khoan
    nhượng - một tay đua không thể bị đánh bại.
    Hết năm thứ ba, Baker đã phá sáu kỷ lục của
    bang New Mexico và đến năm cuối, anh được
    công nhận là vận động viên chạy nhanh nhất
    từng có của bang. Khi đó anh vẫn chưa bước
    sang tuổi 18.
    Mùa thu năm 1962, Baker đỗ vào Đại học
    New Mexico ở Albuquerque và cũng tại đây, anh
    24

    Vượt qua thử thách

    tiếp tục quá trình luyện tập gian khổ. Mỗi sáng
    tinh mơ, với can nước trên tay để đối phó với
    những chú chó hung dữ, Baker chạy băng qua
    những dãy phố dài, công viên và sân golf - chừng
    bốn mươi cây số. Ngay sau đó, ở Abilene, Tulsa,
    thành phố Salt Lake hay bất cứ nơi đâu diễn ra
    các cuộc đua, John Baker “bất bại” đều khiến giới
    truyền thông phải bối rối khi nắm gọn danh hiệu
    vận động viên yêu thích.
    Sau khi tốt nghiệp, Baker buộc phải cân
    nhắc trước nhiều lựa chọn. Trường đại học
    đang cần tuyển một huấn luyện viên, điều đó
    thỏa mãn niềm mong mỏi được làm việc cùng
    các bạn trẻ trong anh. Nhưng còn giấc mơ của
    cả đời anh - điền kinh? Vâng, anh đang mong
    chờ tới Thế vận hội Olympic. Cuối cùng, anh đã
    lựa chọn một công việc cho phép anh theo đuổi
    cả hai niềm đam mê, đó là trở thành huấn luyện
    viên cho trường tiểu học Aspen ở Albuquerque,
    và bắt đầu thời gian tập luyện đầy gian khổ để
    hướng tới Thế vận hội 1972.
    Ở trường Aspen, người ta thấy ở Baker một
    con người mới. Trên sân chơi, anh không có cái
    vẻ khó chịu của một ngôi sao chỉ biết chỉ trích
    25

    Hạt giống tâm hồn

    về sự kém cỏi của học sinh. Yêu cầu duy nhất
    của anh là bọn trẻ phải cố gắng hết sức mình.
    Sự thẳng thắn và quan tâm chân thành của
    anh đã đem lại những tác động kỳ diệu đối với
    học trò. Huấn luyện viên Baker là người đầu
    tiên bọn trẻ tìm đến tâm sự, chia sẻ. Dù lớn hay
    nhỏ, mỗi lời phàn nàn đều được anh lắng nghe
    và giải quyết như thể đó là vấn đề quan trọng
    nhất thế giới.
    Vào đầu tháng 5 năm 1969, ngay trước ngày
    sinh nhật thứ 25, Baker bỗng cảm thấy thường
    xuyên bị xây xẩm trong giờ làm việc. Hai tuần
    sau đó, chứng đau ngực bắt đầu hành hạ anh và
    một buổi sáng gần cuối tháng, anh thức dậy với
    một bên háng sưng phồng đau đớn. Anh đành
    phải tới gặp bác sĩ.
    Theo nhận định của bác sĩ khoa tiết niệu
    Edward Johnson, triệu chứng bệnh của Baker
    rất đáng ngại và anh cần phải tiến hành một
    ca phẫu thuật ngay lập tức để tìm hiểu nguyên
    nhân. Ca mổ đã chứng thực cho nỗi nghi ngại
    của bác sĩ. Một bên tinh hoàn của Baker bị ung
    thư và đang lan rộng. Mặc dù không nói ra
    nhưng vị bác sĩ dự đoán rằng dù có thực hiện ca
    26

    Vượt qua thử thách

    phẫu thuật thứ hai, Baker cũng chỉ sống được
    chừng sáu tháng nữa.
    Trong thời gian nằm nhà dưỡng sức để chuẩn
    bị cho ca mổ thứ hai, Baker phải đương đầu với sự
    thật nghiệt ngã là anh sẽ không thể tiếp tục các
    cuộc đua và giấc mơ tham dự Olympic cũng tan
    thành bọt nước. Công việc huấn luyện của anh
    chắc cũng nhanh chóng kết thúc. Và điều tồi tệ
    nhất là gia đình anh sẽ không tránh khỏi buồn
    đau khi nhận tin dữ này.
    Vào ngày chủ nhật trước khi thực hiện
    ca mổ thứ hai, Baker một mình lái xe lên núi.
    Anh biến mất trong nhiều giờ liền. Cho đến khi
    anh trở về thì trời đã tối. Lúc này toàn bộ suy
    nghĩ của anh đã thay đổi. Nụ cười rạng rỡ quen
    thuộc lại xuất hiện trên môi, vẻ mặt u tối thất
    thần trước đó cũng biến mất. Và hơn cả thế,
    đây là lần đầu tiên sau hai tuần, anh đề cập tới
    những dự định cho tương lai. Khuya hôm đó,
    anh đã kể cho Jill - chị gái anh, những chuyện
    xảy ra vào ngày hôm ấy.
    Anh đã lái xe tới Sandia Crest, đỉnh núi
    hùng vĩ cao gần 3.200 mét nằm che lấp đường
    chân trời phía tây Albuquerque. Khi ô tô lướt
    27

    Hạt giống tâm hồn

    đi giữa những vách núi dựng đứng, tâm trí anh
    lan man với những suy nghĩ rằng mình chỉ biết
    đem lại đau khổ cho người thân. Bỗng dưng
    anh muốn kết thúc viễn cảnh đau đớn đó và
    giải thoát cho chính mình ngay tại đây, trong
    giây lát. Lặng nhẩm lời cầu nguyện, anh bắt
    đầu tăng tốc, còn chân dò dẫm chiếc thắng xe
    khẩn cấp. Bất chợt, một hình ảnh lướt qua mắt
    anh - gương mặt của những đứa trẻ ở trường
    tiểu học Aspen - những học sinh mà anh luôn
    dạy chúng rằng phải nỗ lực hết mình trước mọi
    khó khăn. Nếu anh tự tử, chúng sẽ nghĩ sao?
    Tự trong đáy lòng, anh cảm thấy vô cùng hổ
    thẹn, anh giảm tốc rồi cho xe dừng hẳn lại, ngồi
    sụp xuống ghế và bật khóc. Sau một hồi, nỗi sợ
    hãi trong lòng anh dần lắng dịu, anh thấy mình
    thanh thản. Rồi anh tự nhủ: “Bất kể sống được
    bao lâu đi nữa, mình cũng phải sống hết mình
    với bọn trẻ”.
    Đến tháng 9, sau cuộc phẫu thuật mở rộng
    và những buổi trị liệu trong hè, Baker lại lao
    vào công việc. Không những thế, anh còn thêm
    vào bản kế hoạch dày đặc của mình một nhiệm
    vụ mới - thể thao cho người khuyết tật. Dù bị
    khiếm khuyết về thể chất nhưng những đứa trẻ
    28

    Vượt qua thử thách

    một thời chỉ biết đứng ngoài nhìn vào giờ đây
    đã được đảm nhận những vị trí như “người bấm
    giờ cho huấn luyện viên” hay “giám sát viên”.
    Tất cả đều mặc đồng phục áo nịt len của Aspen
    và đều được nhận dải ruy băng của huấn luyện
    viên Baker một cách bình đẳng sau những nỗ
    lực của mình. Những dải ruy băng này được
    chính tay Baker làm ra tại nhà vào các buổi tối
    từ các nguyên liệu mà anh dùng tiền cá nhân
    để mua.
    Kể từ ngày lễ Tạ ơn, hầu như mỗi ngày
    Baker đều nhận được thư cảm ơn từ các bậc phụ
    huynh ở Aspen. Cho đến trước Giáng sinh, số thư
    đó đã lên tới con số 500. Một bà mẹ viết: “Con trai
    tôi là một quỷ nhỏ vô cùng nghịch ngợm. Dựng nó
    dậy, cho ăn và đưa đi học là một công việc không
    dễ chịu chút nào. Nhưng giờ đây, thằng bé luôn
    nhấp nhổm chờ được tới trường”. Một bà mẹ khác
    chia sẻ: “Dù con trai tôi có quả quyết thế nào đi
    nữa, tôi vẫn không thể tin nổi trường Aspen lại
    có một người thầy vĩ đại đến vậy, tôi đã bí mật lái
    xe tới trường để quan sát huấn luyện viên Baker
    tập luyện cùng bọn trẻ. Con trai tôi đã đúng”. Và
    đây là lời tâm sự từ ông bà của một cô bé: “Ở
    các trường khác, chỉ vì vụng về mà cháu gái tôi
    29

    Hạt giống tâm hồn

    từng phải trải qua rất nhiều điều kinh khủng.
    Nhưng trong năm học tại Aspen, huấn luyện viên
    Baker đã cho con bé một điểm A vì sự nỗ lực hết
    mình của nó. Điều này thật tuyệt vời. Anh ấy đã
    giúp một đứa trẻ nhút nhát trở nên tự tin vào bản
    thân”.
    Vào tháng 12, trong lần đến chỗ bác sĩ
    Johnson để tái khám định kỳ, Baker đã kể về
    chứng đau họng và đau đầu. Các xét nghiệm
    cho thấy khối u ác tính đã di căn lên cổ và não.
    Vị bác sĩ hiểu rằng trong suốt bốn tháng qua,
    Baker đã âm thầm chịu đựng sự giày vò đau
    đớn của căn bệnh quái ác, anh đã dùng khả
    năng tập trung phi thường để quên đi đau đớn
    cũng như anh từng làm để quên đi sự rã rời của
    cơ bắp trên đường đua. Johnson gợi ý Baker về
    việc tiêm thuốc giảm đau nhưng anh từ chối.
    “Tôi muốn ở bên bọn trẻ bất cứ khi nào còn có
    thể,” - anh nói. “Tiêm thuốc giảm đau sẽ khiến
    khả năng phản ứng của tôi kém đi”.
    Sau này Johnson chia sẻ: “Kể từ giây phút
    đó, trong mắt tôi, John Baker là một trong
    những người vì mọi người nhất mà tôi từng
    biết”.
    30

    Vượt qua thử thách

    Đầu năm 1970, Baker nhận được lời đề nghị
    hỗ trợ huấn luyện một câu lạc bộ điền kinh nhỏ
    dành cho nữ ở độ tuổi từ tiểu học tới trung học
    ở Albuquerque mang tên Duke City Dashers.
    Anh nhận lời ngay lập tức, và giống với học sinh
    ở Aspen, các nữ học viên ở Dashers cũng nhiệt
    tình đón nhận vị huấn luyện viên mới.
    Một ngày, trong buổi thực hành, Baker
    mang tới một chiếc hộp bí ẩn và tuyên bố rằng
    mình sẽ có hai phần thưởng, trong đó, một
    phần thưởng sẽ dành tặng cho người không bỏ
    cuộc dù chưa từng chiến thắng. Khi Baker mở
    hộp, các nữ học viên đều háo hức tò mò. Trong
    đó là hai chiếc cúp bằng vàng sáng bóng. Kể từ
    đó, Dashers thường nhận được những chiếc cúp
    như vậy. Mấy tháng sau, gia đình Baker khám
    phá ra rằng những chiếc cúp đó chính là thành
    quả anh đạt được từ ngày tham gia thi đấu; anh
    đã lấy chúng ra và cẩn thận xóa đi tên mình.
    Mùa hè đến, với sự nỗ lực không ngừng,
    Duke City Dashers đã liên tiếp phá kỷ lục tại
    các cuộc thi khắp New Mexico và các bang lân
    cận. Trong niềm tự hào, Baker đã dự đoán
    rằng: “Dashers sẽ lọt vào trận chung kết quốc
    31

    Hạt giống tâm hồn

    gia AAU (Association of American University Hội các trường đại học ở Mỹ)”.
    Nhưng một rắc rối mới đã ập đến với Baker.
    Các mũi tiêm trong liệu pháp hóa trị khiến anh
    buồn nôn dữ dội và không thể nào gượng dậy
    nổi. Nhưng dù thể lực có bị suy kiệt, anh vẫn
    tiếp tục công việc dìu dắt Dashers. Anh thường
    ngồi trên một ngọn đồi phía trên khu tập luyện
    để cổ vũ học viên của mình.
    Một buổi chiều tháng 10, khi anh đang ngồi
    quan sát các học viên trên đường chạy, một nữ học
    viên đã chạy lên đồi, tiến về phía Baker. Giọng cô
    bé hào hứng: “Thưa thầy, thầy đã dự đoán đúng!
    Chúng em đã được mời tham gia trận chung kết
    AAU ở St. Louis vào tháng tới”.
    Baker đã hãnh diện nói với bạn bè rằng anh
    hy vọng mình sống đủ lâu để theo dõi trận đấu
    đó.
    Nhưng mọi chuyện không diễn biến tốt đẹp
    như mong đợi của Baker. Buổi sáng ngày 28
    tháng 10, tại Aspen, Baker đột ngột ôm bụng rồi
    ngất lịm giữa sân trường. Kết quả xét nghiệm cho
    thấy khối u di căn đã bị vỡ và gây sốc. Baker từ
    chối nằm viện và năn nỉ được trở lại trường học
    32

    Vượt qua thử thách

    trong những ngày cuối cùng của đời mình. Anh
    nói với cha mẹ rằng anh muốn bọn trẻ sẽ nhớ tới
    anh với dáng đi vững chãi chứ không phải một
    bệnh nhân nằm bẹp dí chờ chết.
    Sự sống của Baker giờ chỉ còn duy trì nhờ
    những lần truyền máu và thuốc giảm đau. Anh
    đau đớn nhận ra rằng chuyến đi tới St. Louis
    để theo dõi trận đấu của Dashers sẽ không thể
    trở thành hiện thực. Vì thế anh không ngừng
    gọi điện thoại cho nhóm vào mọi buổi tối cho
    tới khi nhắc nhở tất cả các nữ học viên phải cố
    gắng hết mình trong trận đấu.
    Chiều tối ngày 23 tháng 11, Baker lại một lần
    nữa ngất đi. Trí não anh đã không còn tỉnh táo
    trên đường đi cấp cứu. Dù vậy, anh vẫn nói với
    cha mẹ qua hơi thở thều thào rằng: “Bố mẹ hãy
    bật đèn lên. Con muốn chào tạm biệt hàng xóm
    của mình theo cách này”. Sáng ngày 26 tháng
    11, anh cố gượng dậy trên giường bệnh và nói với
    mẹ: “Con xin lỗi vì đã gây ra nhiều phiền phức
    đến vậy”. Sau tiếng thở khẽ, anh dần khép mắt
    lại, đôi tay vẫn nằm trong bàn tay của mẹ. Đó là
    ngày lễ Tạ ơn năm 1970 - mười tám tháng sau
    lần tái khám cuối cùng của John Baker với bác sĩ
    33

    Hạt giống tâm hồn

    Johnson - anh đã đẩy lùi tử thần để kéo dài cuộc
    sống thêm mười hai tháng.
    Hai ngày sau, đội Duke City Dashers đã
    giành thắng lợi trong giải vô địch AAU tại St.
    Louis. Với hai hàng nước mắt chảy dài trên má,
    họ hô vang: “Xin dành tặng huấn luyện viên
    Baker”.
    Có lẽ câu chuyện về John Baker đến đây là
    kết thúc ngoại trừ một sự kiện xảy ra sau đám
    tang của anh. Một số học sinh của Aspen bắt
    đầu gọi trường học bằng cái tên “Trường John
    Baker” và tê...
     
    Gửi ý kiến

    Đọc sách hôm nay, thành công mai sau. (Margaret Fuller)

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC TỬ LẠC - KINH MÔN - HẢI DƯƠNG !