BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

KHO HỌC LIỆU SỐ

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN - SƯU TẦM

THÀNH VIÊN TRỰC TUYẾN

1 khách và 0 thành viên

THỐNG KÊ

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • ẢNH NGẪU NHIÊN

    17.jpg Z7085579837972_b0cd7bfae21e5ac1a00b9b761fc26c0e.jpg 1.jpg 25.jpg 19.jpg Z7079828837604_946a742ef1e77bc518079d82735cebc7.jpg Z7085579777911_7e480204bd967a20d15a600c508d70ef.jpg Z7016220095055_e6bd00ea5c471793cdc2d2622c958658.jpg Z6012777697181_2f33b9cc111e591016e9443b989f9a52.jpg Z6017056105535_6cb7407075206724b84e84aaf67ac816.jpg Z5930327428287_74398d954de0c74157264bcf1437235f.jpg Z5902199584322_8f121b2728caac9f7aa33da7949f7f82.jpg Z5925195984635_ba10b4ad540dadd7b625dee70ce72875.jpg Z6066037246557_1ba9f430d7add6969df0623d917030bf.jpg Z6052405665623_30c033fe3d1ded6f6575fa048c487d8b.jpg TL_GD_ATGT_LOP_15.jpg Z5953841713823_481069afa7054ffce8c8880f690a819a.jpg Z5902199502171_0ad3a90b27070b9aaa800c8a5e6aa4bd.jpg Z5930246211462_bb87f26952b7884c89e447df4894dc45.jpg Z5950623490464_c80c51b11d704e2979dff79593dc853b.jpg

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Quyết định của Thủ tướng Chính phủ về tồ chức Ngày sách và Văn hóa đọc Việt Nam

    Mắt rừng

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Đỗ Thị Tuyền
    Ngày gửi: 21h:15' 11-12-2024
    Dung lượng: 1.4 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    https://thuviensach.vn

    https://thuviensach.vn

    ebook©vctvegroup

    22-06-2018

    https://thuviensach.vn

    Cuốn sách này dành tặng Joe Gilmour

    https://thuviensach.vn

    Mở đầu

    Bác sĩ Kowalski
    “Tất cả những gia đình hạnh phúc đều giống nhau, nhưng những gia đình
    bất hạnh lại bất hạnh theo những cách khác nhau.”
    Đó là câu mở đầu một tiểu thuyết vĩ đại có tên Anna Karenina của nhà
    văn Nga Leo Tolstoy. Tolstoy, tác giả của một số tiểu thuyết nổi tiếng, có
    tình yêu đặc biệt đối với văn học thiếu nhi và đã viết nhiều truyện ngụ ngôn,
    cổ tích cho chúng. Nhưng ngay cả với trí tưởng tượng phong phú của mình,
    Tolstoy vẫn khó có thể giải thích rõ về lý do bất hạnh của gia đình nhà
    Gaunt sống trên đường 77 phía Đông, thành phố New York.
    Nói ngắn gọn thì đó là một gia đình không giống như những gia đình bình
    thường khác, với một ông bố loài người – Edward, một bà mẹ djinn - Layla,
    cùng hai đứa con djinn sinh đôi - John và Philippa. Sự pha trộn giữa djinn –
    hay được gọi ít chính xác hơn là “thần đèn” – và người thường này, không
    phải là nguyên nhân trực tiếp khiến gia đình nhà Gaunt bất hạnh, dù dĩ
    nhiên, nó cũng có liên quan đôi chút. Trong một thời gian dài, gia đình
    Gaunt đã sống rất hạnh phúc và, dưới con mắt của những người xung quanh,
    họ được coi như một gia đình kiểu mẫu với một bà mẹ xinh đẹp tuyệt trần,
    một ông bố đặc biệt giàu có, và hai đứa con lễ phép, đáng yêu.

    https://thuviensach.vn

    Nếu có một lời phàn nàn nào về gia đình nhà Gaunt, thì đó là: họ có lẽ
    giàu hơn mức cần thiết – tuy nhiên, điều đó cũng khó có thể trách họ, vì thật
    khó mà tưởng tượng ra một gia đình nào đó có ít nhất một thành viên là
    djinn lại không giàu nứt đố đổ vách.
    Không, điều khiến họ trở nên bất hạnh là thế này: Trong chuyến bay từ
    Trung Đông về New York của mình, bà Gaunt đã gặp một tai nạn khủng
    khiếp, với hậu quả là cơ thể vật lý của bà bị hủy hoại. Đối với loài người –
    hay “mundane”, tên gọi mà djinn dành cho giống loài tuy có vẻ ngoài giống
    họ nhưng về bản chất lại khác hoàn toàn – một sự cố như thế luôn đồng
    nghĩa với cái chết. Nhưng bà Gaunt đã khéo léo thoát linh hồn ra khỏi cơ thể
    bị đốt cháy thành than của mình và, sau khi tìm đường về nhà ở thành phố
    New York trong hình dạng một con chim albatross, bà bắt tay vào việc tìm
    kiếm cho mình một cơ thể mới. Bà không mấy hứng thú với việc trở thành
    một con chó hay một con mèo, việc đó cũng tệ như việc tiếp tục cuộc đời
    trong hình dạng một con albatross. Loài hải âu lớn, theo cách gọi đầy kinh
    tởm của phần lớn người Mỹ, uống nước mặn và ăn đầu cá thối. Và, đã ngán
    đến tận cổ chế độ ăn uống không mấy hấp dẫn này, bà Gaunt hiển nhiên sẽ
    sớm tìm kiếm một cơ-thể-hình-dạng-con-người.
    Nói thì dễ, làm thì khó. Bà Gaunt là thành viên của một tộc djinn tên gọi
    Marid, một tộc djinn phe Thiện – một trong ba tộc djinn phe Thiện. Nếu là
    thành viên của một tộc djinn phe Ác, ví dụ như Ifrit – một trong ba tộc djinn
    phe Ác – bà chỉ cần đơn giản cướp lấy cơ thể một ai đó. Tuy nhiên, trong
    khi việc mượn tạm cơ thể là một hành động cho phép đối với một djinn phe
    Thiện, việc cướp đoạt cơ thể lại bị nghiêm cấm khắt khe bởi Những quy luật
    Baghdad, vốn là những nguyên tắc, điều luật áp dụng cho tất cả các djinn. Ít
    nhất nó bị nghiêm cấm, trừ khi cơ thể đó hiện không được sử dụng.
    Chuyện là, gia đình nhà Gaunt có một bà quản gia trung thành tên Trump.
    Bà Trump đã bị ngã một cú trí mạng xuống cả tầng cầu thang, và kết quả là
    giờ đây, bà đang hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện. Sau khi kiểm tra tình trạng
    của bà Trump, bà Gaunt đã nhận ra rằng, dù cơ thể của bà Trump vẫn hoạt
    động bình thường, tổn thương não bộ của nữ quản gia tội nghiệp lại không

    https://thuviensach.vn

    thể chữa được. Và, chắc chắn là bà Trump sẽ tán thành việc bà chủ mình
    đang làm, bà Gaunt đã quyết định nắm quyền kiểm soát hoàn toàn cơ thể của
    bà Trump.
    Bà Gaunt có thể gặp những lựa chọn tệ hơn. Bà Trump không phải là một
    phụ nữ xấu. Trên thực tế, bà từng là một hoa hậu, mặc dù bà thiếu sức quyến
    rũ cuốn hút và nét tính cách độc đáo của bà Gaunt. Tuy nhiên, dù bản thân
    Layla Gaunt đôi lúc quên béng chuyện bà đang ở trong một cơ thể khác,
    những thành viên còn lại của gia đình bà lại hiếm khi quên đi chuyện đó.
    Ông Gaunt cùng hai đứa con đã rất cố gắng để làm quen với việc bà Gaunt
    hiện đang trong cơ thể của bà Trump.
    Có người từng nói rằng, vẻ bề ngoài có thể đánh lừa con người. Điều này
    khá đúng trong trường hợp của bà Trump/ Gaunt, khi mà không may, ông
    Gaunt có thói quen chỉ nói với bà về những chuyện nội trợ, như quần áo giặt
    ủi và vải vóc giặt khô và làm món gì cho buổi tối, trong khi lũ trẻ khăng
    khăng gọi bà là “bà Trump” thay vì gọi Mẹ hay Má mi, và luôn miệng đề
    nghị bà thêm vài món vào danh sách đi chợ hàng tuần.
    Tệ hơn nữa có lẽ là việc những người bạn của họ - những người không
    biết được thân phận thật của bà Trump, cũng như việc ba thành viên của gia
    đình nhà Gaunt có sức mạnh djinn – khó có thể chấp nhận sự thân mật quá
    mức của vị nữ quản gia đối với ông Gaunt. Việc bà hay nắm tay ông và đôi
    lúc hôn má ông. Việc bà dường như chẳng bao giờ thật sự làm việc nhà.
    Việc bà đối xử với cái nhà này như thể nó thuộc về chính bà. Việc bà mặc
    những bộ áo lông thú và lái xe của bà Gaunt.
    Ông Gaunt trước sau như một giải thích rằng vợ Layla của ông đã đến Úc
    theo đuổi sự nghiệp điêu khắc. Nhưng những bà bạn tinh mắt của gia đình
    nhà Gaunt đã để ý thấy bà Trump đeo nữ trang của bà Gaunt và nghi ngờ đó
    có thể là một lời nói dối. Thậm chí một, hai người còn phỏng đoán rằng
    Layla Gaunt đã bị “thủ tiêu”.
    Tình huống bất hạnh này lên đến đỉnh điểm khi một ngày nọ, một viên
    thanh tra cảnh sát xuất hiện trước cửa nhà gia đình Gaunt. Đó là một người
    đàn ông to lớn, râu tóc rậm rạp với hàng ria mép quặp xuống, đến từ quận

    https://thuviensach.vn

    Bronx. Tên ông là Thanh tra Michael Wolff. Ông trình thẻ cảnh sát của mình
    cho người phụ nữ ăn mặc sang trọng ra mở cửa, người tự giới thiệu – ít nhất
    với ông – là quản gia của nhà Gaunt, bà Trump.
    Thanh tra Wolff hỏi:
    – Ông Gaunt có nhà không?
    Bà Trump trả lời:
    – Không, ông ấy tối mới về. Có chuyện gì à, thưa thanh tra?
    Viên thanh tra bảo:
    – Tôi muốn hỏi ông Gaunt về vợ ông ấy. Có người báo bà ấy bị mất tích.
    Bà Trump nói:
    – Vớ vẩn. Ai báo vậy?
    – Vài người bạn của bà Gaunt. Bà có biết bà ấy đang ở đâu không, bà
    Trump?
    – Bà ấy hiện ở Úc. Tôi mới nói chuyện với bà ấy hôm trước đây mà.
    Viên thanh tra cho biết:
    – Tôi đã kiểm tra bên chính quyền Úc. Không có báo cáo nào cho thấy bà
    ấy đã nhập cảnh Úc.
    – Vậy ư?
    Bà Trump/Gaunt bắt đầu lưỡng lự cân nhắc việc có nên dùng sức mạnh
    djinn lên viên thanh tra hay không.
    – Có lẽ ông nên vào nhà trước đã.
    Hoàn toàn không biết gì về mối đe dọa giờ đây đang lơ lửng trên đầu,
    viên thanh tra bước vào trong nhà, khi bà Trump đóng cánh cửa màu đen
    nặng nề lại sau lưng, ông đưa mắt nhìn xung quanh với vẻ tán thưởng.
    Ông bảo:
    – Nhà đẹp thật. Tôi luôn thích những căn hộ sang trọng, rộng rãi ở khu
    Thượng Đông New York như thế này.
    Bà Trump trả lời theo thói quen:
    – Cám ơn.

    https://thuviensach.vn

    Rồi chợt nhớ ra mình hiện giờ đang vào vai ai, bà vội nói thêm:
    – Nhưng lau dọn nó cũng mệt lắm đấy.
    Quan sát bà, viên thanh tra nhận xét:
    – Nhìn bà không giống một người giúp việc nhà bình thường chút nào.
    Tôi không có ý thất lễ gì, thưa bà, nhưng tôi chưa bao giờ thấy một người
    giúp việc nào đeo trang sức và ăn mặc như bà. Tôi biết rõ chuyện đó. Vợ tôi
    cũng là một người giúp việc nhà.
    Bà Gaunt thường biến những ai đe dọa đến bà hoặc gia đình bà thành
    động vật. Nhưng bà thật sự không muốn biến Thanh tra Wolff thành một con
    sói chút nào. Một con sói hoang trên đường phố Manhattan nhiều khả năng
    sẽ bị cảnh sát bắn hạ trong trường hợp nó đang cố tổn hại một ai đó. Cho
    nên, thật may cho viên thanh tra khi bà Gaunt hiện còn đang phân vân suy
    nghĩ nên biến ông thành một con vật gì đó thích hợp hơn.
    Bà Trump/Gaunt cho biết:
    – Tôi đã trúng độc đắc của Xổ số New York mấy năm trước. Chuyện đó
    ai cũng biết mà.
    Đó là sự thật. Trúng xổ số là ước mơ lớn nhất của bà Trump trong một
    thời gian dài và, nhờ ơn Philippa, điều ước của bà đã trở thành hiện thực.
    – Bà trúng được bao nhiêu?
    – Ba mươi ba triệu đô.
    Viên thanh tra huýt sáo:
    – Và bà vẫn đi giúp việc nhà cho người khác sao?
    Có lẽ là một con vẹt, bà nghĩ. Ông Wolff huýt sáo cứ như một con vẹt ấy.
    Bà Trump/Gaunt trả lời:
    – Tôi quý gia đình này. Họ giống như gia đình của chính tôi. Ông biết đó,
    tôi không muốn tiền bạc thay đổi cuộc sống của tôi.
    Viên thanh tra tặc lưỡi nói:
    – Vậy thì sáng tỏ được nhiều chuyện. Ví dụ như, sao bà ăn mặc đẹp như
    vậy.

    https://thuviensach.vn

    Bà Trump/Gaunt bắt đầu bớt căng thẳng: Có lẽ bà sẽ giải quyết được mọi
    chuyện trong êm đẹp.
    – Tôi hy vọng thế. Và cám ơn ông khen ngợi, Thanh tra Wolff.
    – Chỉ có điều, nó vẫn chưa giải thích được bà Gaunt đang ở đâu.
    – Như tôi đã nói, thưa Thanh tra, tôi mới nói chuyện với bà ấy mấy ngày
    trước. Bà ấy đã gọi về đây. Nhưng tôi không biết bà ấy gọi từ đâu, nếu
    không phải là Úc.
    Ngừng lại một chút trước khi đưa ra quyết định quan trọng về tương lai
    của chính mình, bà nói thêm:
    – Tuy nhiên…
    – Tuy nhiên?
    – Bà ấy có thông báo với tôi rằng bà sắp trở về New York. Vào cuối
    tháng này.
    – Bà ấy nói vậy à?
    Móc ví ra, viên thanh tra rút một tấm danh thiếp và đưa cho bà Trump:
    – Khi nào bà Gaunt về, cảm phiền bà bảo bà ấy gọi điện cho tôi được
    không?
    Bà Trump/Gaunt gật đầu:
    – Dĩ nhiên là được, thưa Thanh tra.
    Rồi bà tiễn ông ra cửa, lòng khá nhẹ nhõm rằng ông thanh tra rời khỏi nhà
    trên hai chân thay vì bốn.
    ***
    Sau bữa tối hôm đó, bà Trump/Gaunt nói bà có một thông báo quan trọng
    cho cả nhà. Bà bảo:
    – Mẹ đã quyết định sẽ đi vắng vài tuần.
    Ông Gaunt hỏi:

    https://thuviensach.vn

    – Chị định đi đâu vậy, chị Trump? À, ý anh là, em định đi đâu vậy, em
    yêu?
    – Brazil.
    Đến lượt John hỏi:
    – Bà… à, ý con là, mẹ đến đó làm gì vậy?
    Bà trả lời:
    – Để thực hiện một thủ tục quan trọng: Phẫu thuật.
    John hỏi han:
    – Mẹ bệnh à?
    Bà Trump/Gaunt bảo:
    – Mẹ mệt mỏi, có lẽ vậy. Nhưng không phải như con nghĩ, John, con yêu.
    Chắc con sẽ nghĩ rằng mẹ mệt mỏi với việc mọi người quên mất mẹ thật sự
    là ai. Mẹ mệt mỏi với việc mọi người quên mất chỉ có vẻ ngoài của mẹ là bà
    Trump. Mẹ mệt mỏi với việc mọi người quên mất ở bên trong, mẹ vẫn là
    Layla Gaunt.
    Ông Gaunt nói:
    – Anh xin lỗi, em yêu.
    Dù bà Trump/Gaunt nhìn không có gì giống với người phụ nữ mà ông đã
    kết hôn, ông vẫn có thể cảm nhận được bà đang rất đau khổ. Biết thế nên
    ông đứng dậy, bước đến bên cạnh bà Trump/Gaunt và hôn lên trán bà.
    Nhưng đó không phải là một nụ hôn đầy yêu thương. Ông Gaunt khó có thể
    cư xử thật là thân mật với một người nhìn giống như bà quản gia cũ của gia
    đình, cho dù bà đang mặc đồ của vợ ông. Nhận ra điều đó, ông hôn lên trán
    bà lần nữa như muốn bù đắp. May là bà Trump/Gaunt đang ngồi vì, như bà
    Gaunt trước đây, bà cũng cao hơn ông đến một cái đầu. Ông Gaunt nói tiếp:
    – Anh vẫn luôn cố nhớ em đang ở trong cơ thể chị Trump. Chỉ là, đôi lúc
    anh quên mất. Tất cả chỉ có vậy. Anh chỉ là người thường thôi, em yêu.
    Không giống em.
    – Ồ, không phải lỗi của mọi người đâu. Là lỗi của em. Đáng lẽ em nên
    nhận ra chuyện này khó hơn em tưởng. Và em nghĩ nó sẽ còn khó khăn hơn

    https://thuviensach.vn

    nữa. Anh thấy đấy, một viên thanh tra cảnh sát đã đến nhà chúng ta hôm nay.
    John hỏi, giọng không giấu được sự tò mò:
    – Thanh tra? Bộ có án mạng hả mẹ?
    – Không có. Nhưng cảnh sát đang nghĩ là có. Con thấy đấy, có vẻ như ai
    đó đã báo án rằng mẹ – ý mẹ nói là thân phận thật của mẹ, Layla Gaunt – đã
    mất tích.
    Ông Gaunt gật gù:
    – À, anh cũng đang tự hỏi khi nào một chuyện như thế sẽ xảy ra. Ý anh
    là, sớm hay muộn cũng có người đặt câu hỏi về em thôi. Vậy em trả lời như
    thế nào, em yêu?
    – Em nói với ông ấy rằng em – có nghĩa là Layla Gaunt – sẽ rời Úc về
    nhà vào cuối tháng này. Điều đó sẽ chứng minh em vẫn còn sống, dĩ nhiên.
    Và nó sẽ giúp chặn lại những cuộc điều tra không đáng có từ phía cảnh sát.
    Philippa hỏi:
    – Mẹ định làm điều đó như thế nào mới được? Ý con là, cơ thể của mẹ
    ấy. Nó đã bị thiêu hủy khi mẹ bay qua ngọn núi lửa ở Hawaii. Trên đường từ
    Baghdad về đây. Chẳng phải mẹ đã nói, nó đã bị đốt cháy thành than sao?
    Bởi sức nóng của dòng nham thạch bắn lên từ ngọn núi lửa đó.
    – Đó hoàn toàn là sự thật, con yêu. Nó đã bị đốt cháy. Mẹ đã rất may mắn
    vì còn cứu vãn được linh hồn của mình. Không, chỉ là mẹ đã quyết định hình
    dáng hiện tại của mẹ cần được điều chỉnh một chút. Đó là lý do tại sao mẹ
    cần đến Brazil. Con thấy đấy, Brazil được công nhận như thủ đô giải phẫu
    chỉnh hình và thẩm mỹ của thế giới. Đó là nơi ở của bác sĩ giải phẫu thẩm
    mỹ tài giỏi nhất thế giới, Stanley Kowalski. Một số ngôi sao điện ảnh mẹ
    quen biết đã ca ngợi ông ấy có thể tạo ra điều kỳ diệu. Và vì mẹ biết
    Kowalski cũng là một djinn, mẹ có thể chắc chắn lời khen ngợi ấy là xứng
    đáng. Mẹ dự định nhờ ông ấy giúp mẹ nhìn giống y như trước khi bị tai nạn.
    Ông Gaunt lại lỡ lời:
    – Chị định đi trong bao lâu, chị…?
    Bà Trump/Gaunt mỉm cười đầy kiên nhẫn:

    https://thuviensach.vn

    – Vài tuần. Có thể là lâu hơn một tí. Cho đến khi mọi chuyện xong xuôi,
    em nghĩ vậy.
    John hỏi:
    – Tụi con đi chung được không? Con chưa bao giờ đến Brazil cả.
    Người phụ nữ là mẹ của cậu trả lời:
    – Mẹ nghĩ là không, con yêu. Ngoài ra, mẹ muốn cả hai đứa ở đây chăm
    sóc cha.
    Ông Gaunt khăng khăng:
    – Nhưng anh đâu có cần ai chăm sóc nữa. Anh hồi phục hẳn rồi mà. Em
    thấy đấy, anh lại là anh đây nè.
    Ông Gaunt đang nói đến chuyện ông đã phục hồi hoàn toàn từ chú trói
    buộc Methusaleh mà Layla Gaunt đã đặt lên chồng bà. Nó đã khiến ông lão
    hóa một cách nhanh chóng. Trong một khoảng thời gian, nhìn ông Gaunt
    chẳng khác gì một cụ già hai trăm tuổi. Nhưng giờ đây ông đã trở lại như
    xưa: một người đàn ông tóc xám nhỏ người, lịch thiệp, năm mươi hai tuổi,
    “già” cỡ này là vừa đủ.
    Bà Trump/Gaunt thở dài:
    – Ừ, ít nhất một trong hai chúng ta đã trở lại như cũ. Em không còn chắc
    em là ai nữa. Không còn nữa. Mỗi lần nhìn vào trong gương, em lại muốn
    hỏi bản thân có cái khăn sạch nào không. Hay có cần gọi thợ lau kính cửa sổ
    đến không. Hay em có cần chạy ra cửa hàng mua thêm ít cà phê không. Anh
    thấy đó, không chỉ anh và mọi người trông thấy chị Trump. Em cũng thấy.
    Philippa thắc mắc:
    – Mẹ không thể làm điều đó với sức mạnh djinn sao? Ý con là, việc thay
    đổi dáng vẻ bên ngoài của mẹ ấy?
    Bà Trump/Gaunt trả lời:
    – Quá nguy hiểm. Biến bản thân thành khói là một chuyện. Cố thay đổi
    hình dạng khuôn mặt lại là một chuyện hoàn toàn khác. Tin mẹ đi, nhiều
    chuyện khủng khiếp đã xảy ra cho những djinn cố làm mình nhìn đẹp hơn.
    Minh chứng hẳn hòi đây: mẹ có biết một cô bạn học cùng trường, cô ấy

    https://thuviensach.vn

    muốn làm cái mũi của mình nhỏ hơn. Hậu quả là cô ấy mất luôn cái mũi.
    Hay như một ông bạn của Nimrod, ông ta có hai lỗ tai phè ra như tay cầm
    của một chiếc cúp. Ông ấy đã cố rút chúng lại với sức mạnh djinn, nhưng
    cuối cùng lại khiến chúng dính vào nhau ở sau đầu. Thật kinh khủng. Kết
    quả là một chuyến viếng thăm bác sĩ thẩm mỹ sau đó. Rồi còn cha các con
    nữa. Nhìn ông xem. Con không nghĩ nếu có thể, mẹ lại không làm ông cao
    hơn sao? Con không thể kiểm soát một thứ như thế này. Con bắt tay vào việc
    với ý định làm cho ai đó cao hơn vài tấc, và rồi họ trở thành người cao nhất
    thế giới.
    Đưa mắt nhìn hai đứa con, ông Gaunt gật đầu bảo:
    – Thật đó. Ba mẹ đã từng thảo luận về vấn đề này một lần, rồi từ bỏ nó.
    Hai đứa có biết một số vận động viên bóng rổ nhà nghề từng là những anh
    chàng rất lùn có được ba điều ước không?
    John thắc mắc:
    – Việc đó có gì không ổn à?
    Ông Gaunt bảo:
    – Không có gì không ổn. Nếu chơi bóng rổ là tất cả những gì con muốn
    làm trong cuộc sống. Ý ta là, nếu con cao đến hai mét mấy, con còn có thể
    làm gì khác được chứ?
    Bà Trump/Gaunt nói cứng:
    – Mẹ cứ nghĩ cả nhà sẽ hài lòng với quyết định này. Nhưng dù mọi người
    không vui vẻ gì, mẹ cũng sẽ làm chuyện đó. Mẹ chỉ muốn được cảm thấy
    hài lòng với bản thân mình lần nữa. Chỉ vậy thôi.
    Ông Gaunt hỏi:
    – Khi nào em đi?
    – Em đã gọi điện cho bác sĩ Kowalski rồi. Ông ấy hẹn em đợt trị liệu đầu
    tiên vào ngày kia. Có nghĩa là em sẽ bay đến Rio tối nay. Bằng lốc gió nhé.
    ***

    https://thuviensach.vn

    Họ đi lên tầng mái của Bảo tàng Guggenheim ở New York để tiễn bà
    Gaunt.
    Trong nhiều thế kỷ qua, lốc gió được ưa chuộng hơn thảm bay, là phương
    tiện di chuyển ưa thích của các djinn. Không chỉ có tốc độ nhanh như – nếu
    không muốn nói là nhanh hơn – một chiếc máy bay phản lực, lốc gió còn là
    một phương tiện di chuyển thân thiện hơn với môi trường vì nó được tạo ra
    chỉ từ một luồng gió ấm.
    Khi còn nhỏ, Layla Gaunt và em trai bà, Nimrod, đã tạo ra những ngọn
    lốc gió cỡ nhỏ trên mái của Guggenheim trong chuyến viếng thăm New
    York đầu tiên của họ. Có một thứ gì đó về hình dáng xoắn ốc đảo ngược của
    tòa nhà nổi tiếng thuộc về Frank Lloyd Wright, khiến djinn có thể dễ dàng
    tạo ra một ngọn lốc gió. Không có gì phức tạp. Bạn chỉ cần đợi cho một cơn
    gió nhỏ trong khu vực quay trên mặt đất rồi xoắn nó thành một cái phễu. Và
    khi cái phễu gió bắt đầu cuốn đi, bạn chỉ việc lái nó thành một ngọn gió to
    hết mức có thể, rồi di chuyển về bất cứ phương hướng nào bạn muốn. Mẹo
    để tránh gây ra bất kỳ tổn hại nào đến các kiến trúc xung quanh là cố gắng
    cất cánh nhanh gọn.
    Tuy nhiên, tối hôm nay, Layla đã bị sốc nặng khi phát hiện ra bà không
    thể điều khiển ngọn gió. Điều này không phải vì sức mạnh của bà bị giảm đi
    khi ở trong cơ thể của bà Trump, mà đơn giản vì có quá nhiều luồng gió ấm
    hỗn loạn trong không khí.
    Bà la lớn trong tiếng gió ầm ầm:
    – Mẹ không hiểu. Một cơn gió nhỏ khu vực không thể nào gia tăng sức
    mạnh nhanh chóng như thế này. Không phải ở đây. Không phải ở New York.
    Bà cố kiểm soát ngọn lốc gió, nhưng khi tốc độ của nó nhanh chóng đạt
    ba trăm dặm một giờ, bà buộc phải buông tay và nhìn nó lướt đi. Cơn lốc
    được thả rông vụt về phía Tây, càn quét qua Công viên Trung Tâm, bứng
    tung rễ cây, lật úp những băng ghế, nó trở thành thứ được Trung tâm Khí
    tượng học Quốc gia ghi nhận và thông báo trên tất cả các mặt báo ngày hôm
    sau như ngọn gió mạnh nhất từng ập vào New York từ ngày hai mươi hai
    tháng Hai năm 1912. Vào ngày này, một cơn gió có sức di chuyển lên đến

    https://thuviensach.vn

    chín mươi sáu dặm một giờ đã viếng thăm thành phố trong năm phút. May
    mắn cho thành phố là cơn gió lần này hung hãn gấp ba lần, nhưng chỉ kéo
    dài trong hai phút trước khi biến mất vào dòng chảy khí quyển.
    Layla lẩm bẩm:
    – Chuyện này chưa bao giờ xảy ra trước đây. Mẹ không hiểu. Trừ khi…
    Rồi bà lắc đầu:
    – Không. Không thể là thế. Chắc chắn không thể sớm như vậy.
    Philippa hỏi:
    – Sao vậy mẹ?
    Mẹ cô vẫn lắc đầu liên tục khi giải thích:
    – Chỉ là, một số djinn đã dự đoán việc trái đất nóng dần lên sẽ ảnh hưởng
    đến khả năng tạo ra và điều khiển lốc gió của chúng ta. Nhưng mọi người
    nghĩ đó là chuyện của rất nhiều năm nữa.
    Philippa nói:
    – Dạo này có nhiều cơn bão xảy ra hơn. Có thể chúng ta đang bị ảnh
    hưởng của chúng cũng nên.
    – Ừ, chắc là vậy. Có lẽ con nói đúng, con yêu.
    John gợi ý:
    – Hay mẹ thử lại lần nữa xem?
    Bà Trump/Gaunt thú nhận:
    – Mẹ không dám. Ít nhất, không phải ở một khu đã xây dựng như thế này,
    ở những nơi như vậy, ngọn gió có thể gây tổn hại đến một cái gì đó.
    Lại lắc đầu, bà nói:
    – Ôi trời, mẹ nghĩ chắc mẹ sẽ đi máy bay như tất cả những người khác
    thôi.
    Và Layla đã làm như vậy, sau khi gọi điện cho cậu em Nimrod của bà ở
    London để thông báo chuyện đã xảy ra với bà, đáp lại tin tức của chị mình là
    chuyện chính bản thân ông cũng đã trải nghiệm một rắc rối tương tự gần
    đây.

    https://thuviensach.vn

    Cậu Nimrod cho biết:
    – Em cũng đang định bay đến Mỹ thì chuyện tương tự xảy ra cho em.
    Cuối tuần này em có hẹn đến nhà Frank Vodyannoy ở New Haven,
    Connecticut. Anh ấy sắp tổ chức một giải Djinnverso thu nhỏ. Nhưng giờ
    em sẽ phải đến đó bằng máy bay dân dụng.
    Layla hỏi em mình:
    – Nhưng tại sao chuyện đó có thể xảy ra nhỉ? Có phải liên quan đến việc
    trái đất nóng lên không?
    – Có lẽ thế. Tuy nhiên, em nghĩ nguyên nhân nghiêng về việc phá hủy
    rừng mưa nhiệt đới Brazil nhiều hơn là việc tích tụ cacbon.
    Bà Trump/Gaunt hỏi:
    – Nhưng chúng ta biết làm gì bây giờ? Sau những chuyện như thế này,
    việc chị bắt máy bay đến Brazil có vẻ gì đó không hay.
    Cậu Nimrod đồng ý:
    – Đúng là thế. Dù sao em vẫn luôn nghĩ, chúng ta khó có thể cảm thấy
    như một djinn nếu buộc phải di chuyển bằng máy bay dân dụng. Đó là chưa
    kể đến chứng sợ không gian hẹp. Em đang tự hỏi, làm sao chúng ta có thể
    chịu đựng nổi việc bị trói buộc một chỗ tù túng như những con gà trong suốt
    mấy giờ liền.
    Chị cậu nói:
    – Mundane họ vẫn chịu được mà. Bằng một cách nào đó.
    – Chỉ là vì họ đã quen bị đối xử như những con gà thôi.
    Bà Trump/Gaunt bảo:
    – Chẳng bao lâu nữa, chị e tất cả chúng ta rồi cũng phải làm quen với
    điều đó. Giờ thì chị gọi đó là một sự thật phiền toái.

    https://thuviensach.vn

    Chương 1

    Ba gã tu sĩ
    Dù là anh sinh đôi, John Gaunt lại có nhiều điểm khác biệt với em gái
    Philippa. Hiển nhiên nhất là khác biệt về ngoại hình, vốn thường là đặc
    trưng của tất cả những trường hợp thụ tinh kép, hay còn gọi là song sinh –
    ngay cả với những cặp sinh đôi loài người: Philippa nhỏ hơn, với tóc đỏ và
    đeo mắt kính, trong khi John cao lớn hơn với màu tóc sậm. Cậu là người của
    hành động, trong khi em gái cậu mạnh về tư duy. Cậu thích xem phim hơn là
    đọc sách. Và cậu không thích Djinnversoctoannular, vốn là một game về khả
    năng lừa phỉnh đối thủ được hầu hết djinn yêu thích. Cả John và Philippa
    đều là hậu duệ thần đèn, có một người mẹ djinn, nhưng chỉ có Philippa hứng
    thú với trò giải trí có từ thời xa xưa này. John là một người hầu như không
    có khả năng giả vờ – em gái cậu hiện được xếp hạng Ẩn Danh, thứ hạng chỉ
    thấp hơn Chuyên Gia một bậc – chuộng những trò chơi trung thực, nếu
    không muốn nói là không cần suy nghĩ nhiều, chơi được trên màn hình điện
    tử nhỏ. Và bình thường cậu sẽ không bao giờ nghĩ đến việc đi cùng Philippa
    đến một giải đấu Djinnverso, tuy nhiên, sự thật là cậu cũng đã được mời đến
    giải đấu cuối tuần tại ngôi nhà vùng quê của ông Vodyannoy ở New Haven.
    Vì John luôn coi ông Vodyannoy như một người bạn của cậu (chứ không
    hẳn chỉ là bạn của Philippa), và vì cậu biết sẽ phải đối mặt với một kỳ nghỉ
    cuối tuần nhàm chán nếu ở lại New York một mình, John đã quyết định đi

    https://thuviensach.vn

    theo em gái. New Haven chỉ cách New York chưa đầy hai tiếng xe lửa.
    Ngoài ra, theo như lời kể của cậu Nimrod, ngôi nhà với tên gọi
    Nightshakes[1] của ông Vodyannoy nổi tiếng bị ma ám. Không những thế,
    ông Vodyannoy còn sở hữu bộ sưu tập những bàn cầu cơ cổ đại lớn nhất trên
    thế giới, một số trong đó lên đến hơn một trăm tuổi. John đã hy vọng trong
    khi em gái, cậu Nimrod và ông chủ tiệc bận chơi Djinnverso, cậu có thể nhờ
    đến sự hỗ trợ của những cư dân bóng đêm ở Nightshakes. Bởi vì điều ước
    mãnh liệt nhất của cậu bé djinn hiện giờ là, thông qua thế giới linh hồn, biết
    được ông bạn già Rakshasas của cậu thật sự đã chết hay chưa.
    Nhưng trước hết, chúng cần được cha cho phép, mẹ chúng hiện đang ở
    Brazil, ông Gaunt giờ là người chịu trách nhiệm về sự an toàn của chúng.
    Ông thắc mắc:
    – Cha có thể hiểu được tại sao Philippa muốn đi. Em nó thích chơi
    Djinnverso. Nhưng còn con, John? Cha không thấy được lý do tại sao con
    muốn đi. Con ghét trò chơi đó lắm mà.
    John trả lời:
    – Con dự định sẽ đi tham quan bảo tàng Peabody khi chúng con đến New
    Haven ạ.
    Philippa không nói gì.
    John bổ sung:
    – Cha biết đó, là cái bảo tàng ở Đại học Yale.
    Cha cậu bảo:
    – Cha biết nó ở đâu. Nhắc con nhớ rằng, cha cũng là cựu sinh viên của
    Yale. Chỉ là, cha có chút ngạc nhiên khi nghe con nói con muốn đến đó.
    Giả vờ ngây thơ, John nói:
    – Con không hiểu sao cha lại ngạc nhiên như thế đấy. Peabody có cả bộ
    sưu tập xương khủng long cực thú vị mà. Trên thực tế, bảo tàng đó có cả
    đống bộ sưu tập đáng xem. Trong khi Philippa chơi game, con nghĩ mình sẽ
    dành phần lớn thời gian săm soi những món đồ thú vị trưng bày ở đó. Để mở
    mang kiến thức bản thân đó cha.

    https://thuviensach.vn

    Ông Gaunt gật đầu:
    – Cải thiện bản thân không bao giờ là quá đủ. Chỉ là, đừng có vướng vào
    rắc rối gì ở đó, được không?
    John cười:
    – Rắc rối? Con ấy à? Con không nghĩ có ai lại gặp rắc rối với việc đi dạo
    quanh một bảo tàng ngu ngốc cũ rích.
    Philippa hỏi:
    – Còn cha thì sao? Không có tụi con, cha có ổn không?
    Ông Gaunt ôm lấy con gái:
    – Cha ấy à?
    Cô nói thêm:
    – Khi không có mẹ bên cạnh như thế này này.
    – Cha sẽ ổn thôi. Điều gì có thể xảy ra cho cha được chứ? Dù sao cũng
    cám ơn con đã quan tâm cha nhé!
    Rồi đưa tay vò tóc John, ông bảo:
    – Hai đứa đi đi. Đi chơi vui vẻ.
    Về phần mình, Philippa rất hoan nghênh sự đồng hành của John, mặc dù
    cô khá nghi ngờ tính xác thực của lời giải thích về dự định sẽ làm gì trong
    khoảng thời gian ở lại New Haven của ông anh. Dù gì cô cũng là em sinh
    đôi của John, và, ngay cả với mundane, những cặp sinh đôi thường có vẻ
    hiểu được rất nhiều chuyện về nhau dù không nói tiếng nào. Cứ thử hỏi một
    cặp sinh đôi, và họ sẽ nói cho bạn biết giữa họ có một sự thần giao cách cảm
    mà không có được một lời giải thích khoa học nào.
    Chuyến đi đến New Haven bằng xe lửa từ Nhà ga Trung tâm New York
    của John và Philippa còn có sự hiện diện của cậu Nimrod, ông cậu vừa đến
    New York gần đây và cũng là một tay chơi Djinnverso cừ khôi, cùng vị quản
    gia người Anh của cậu - ông Groanin. Ông Groanin không phải là một
    khách du hành dễ chịu, và chẳng bao lâu sau khi khởi hành, ông đã bắt đầu
    lên tiếng phàn nàn về hệ thống tàu hỏa của Mỹ, mà đặc biệt là sự thiếu vắng
    các món ăn giàu năng lượng phục vụ bữa sáng.

    https://thuviensach.vn

    Ông phàn nàn:
    – Một toa ăn vặt. Đó là tất cả những gì họ có trên chiếc xe lửa này. Làm
    sao một người trưởng thành có thể chịu đựng được một toa ăn vặt thô thiển
    chỉ phục vụ súp, salad, pizza, sandwich, cùng thức uống và những món ăn
    vặt khác? Chuyện gì đã xảy ra với thịt xông khói Canada, xúc xích Đức,
    bánh mì nướng giòn, bánh pudding đen, trứng, nấm và cà chua, bánh mì và
    mứt, cùng những tách trà ngọt ngào, nóng hổi? Tôi muốn nói rằng, tôi ước
    gì có một toa ăn đàng hoàng trên chiếc xe này.
    Cậu Nimrod nhắc:
    – Anh đã ăn sáng ở khách sạn trước khi đi sáng nay rồi mà.
    Ông Groanin bĩu môi:
    – Đó là ở khách sạn. Xe lửa luôn làm tôi thấy đói.
    John cũng bắt đầu thấy đói sau khi nghe ông Groanin mô tả về bữa sáng
    trong mơ của ông, quyết định thực hiện điều ước của ông nghe cũng có vẻ
    được. Vì thế, vài phút sau đó, tất cả bọn họ đã ngồi xuống dùng bữa trong
    một toa ăn sang trọng không thua kém gì toa ăn của Orient Express.
    Cậu Nimrod nói với cháu trai:
    – Cháu nên ngừng làm những chuyện như vầy.
    John nhún vai:
    – Chỉ một lần thôi mà cậu.
    Cậu Nimrod nghiêm giọng nói:
    – Ngay cả chỉ một lần cũng không nên. Cháu biết đấy, nó có thể thu hút
    sự chú ý của người khác. Đó là chưa kể đến những hệ quả không lường
    trước được của việc thực hiện điều ước cho ai đó. Cháu còn nhớ anh
    Rakshasas thường nói gì không? Có một điều ước cũng giống nhóm một
    đống lửa. Nhiều khả năng khói sẽ làm ai đó cay mắt.
    Ông Groanin xen vào bảo:
    – Riêng bản thân tôi, tôi mừng là thằng bé đã thực hiện điều ước của tôi,
    thưa ngài. Không một chuyến đi nào không trở nên tốt đẹp hơn với một bữa

    https://thuviensach.vn

    sáng Anh quốc đúng chuẩn. Đặc biệt là một bữa sáng với một tấm khăn trải
    bàn màu trắng trang nhã cùng đồ bạc hợp phong cách.
    Mỉm cười khoan dung với cháu trai, cậu Nimrod bảo:
    – Ừ, tôi cũng không phản đối suy nghĩ đó.
    John thắc mắc:
    – Cháu vẫn không hiểu. Rốt cuộc tại sao chúng ta lại phải đi xe lửa? Sao
    không dùng lốc gió?
    Cậu Nimrod trả lời:
    – Cháu quên chuyện gì đã xảy ra cho mẹ cháu rồi sao, John. Sau chuyện
    đó, cậu đã đánh tiếng hỏi thăm những djinn mà cậu quen biết, và biết được
    tất cả djinn chúng ta, dù phe tốt hay xấu, đều gặp rắc rối với việc du hành
    bằng lốc gió. Cho đến khi có ai đó, ở đâu đó, nghĩ ra được nên làm gì với
    vấn đề này, chúng ta sẽ phải di chuyển như mundane. Ở đâu còn phải lo lắng
    việc du hành trên không, thì ở đó thật bất hạnh. Nhưng đâu đó, trong tình
    huống này, chúng ta có một chiếc xe lửa hoàn hảo, và cậu không thấy có gì
    là không ổn với nó cả.
    Ông Groanin làu bàu:
    – Tôi không thấy hoàn hảo ở đâu cả.
    Không để ý đến vị quản gia, cậu Nimrod tiếp tục nhắc nhở John:
    – Cậu có cần nhắc cho cháu nhớ về tác động của việc sử dụng sức mạnh
    vô tội vạ lên năng lượng sống của cháu không, John? Cậu đã nói với cháu về
    điều đó bao nhiêu lần rồi? Mỗi lần chúng ta sử dụng sức mạnh djinn, ngọn
    lửa cháy trong mỗi djinn chúng ta sẽ lụi tàn dần. Hãy cố mà nhớ chuyện gì
    đã xảy ra cho cậu bạn Dybbuk tội nghiệp của cháu.
    John cúi đầu nhận lỗi:
    – Cháu nhớ ạ.
    Nhưng giờ đây, giống như tất cả những ông cậu quan tâm đến cháu khác,
    cậu Nimrod một lần nữa nhắc cho John nhớ:
    – Dybbuk đã liều lĩnh sử dụng sức mạnh của nó đến cạn kiệt. Hoàn toàn.
    Và có lẽ là vĩnh viễn đấy.

    https://thuviensach.vn

    Philippa lẩm bẩm:
    – Không biết cậu ấy giờ ở đâu nhỉ.
    Cậu Nimrod nhẹ nhàng nói:
    – Nó đã lựa chọn đặt mình ở bên ngoài thế giới djinn. Dybbuck đã đi đến
    một nơi nằm ngoài sự thương cảm của chúng ta. Vào trong cái lạnh. Theo
    đúng nghĩa của nó, cậu e là vậy.
    Philippa hỏi:
    – Có ai từng quay lại từ cái lạnh không cậu?
    Cậu Nimrod lắc đầu:
    – Cậu e là không. Bản thân cậu chưa bao giờ thấy.
    Philippa hỏi tiếp:
    – Cậu ấy sẽ đi đâu?
    Cậu Nimrod bảo:
    – Có lẽ là Ai Cập. Đó là nơi cậu sẽ đến nếu trở nên lạnh lẽo.
    – Tội nghiệp Dybbuk.
    John lẩm bẩm, rồi gọi một bữa sáng nóng hổi.
    ***
    Như thường lệ, ông Edward Gaunt rời nhà vào đúng bảy giờ ba mươi
    sáng, và liếc nhìn về phía tay phải, nơi chiếc limousine Maybach màu xám
    của ông đang chờ. Gần như không nhấc mắt khỏi tờ báo đang đọc, ông bước
    xuống các bậc thang, chui vào hàng ghế sau xe. Ông rót ít nước vào một cái
    cốc bằng bạc và ổn định vị trí trên cái ghế bọc da của mình, rồi theo dõi
    thông tin giá cả thị trường trên báo - một việc ông luôn làm vào buổi sáng.
    Ngay cả những người có thói quen sinh hoạt điều độ cũng có vẻ kém nền
    nếp nếu đem ra so với Edward Gaunt. Chiếc xe đã băng qua mấy khu nhà
    trên đại lộ Park, giờ ông Gaunt mới nhận ra nó không được lái bởi người tài
    xế quen thuộc của ông, mà bởi một gã đàn ông xa lạ.

    https://thuviensach.vn

    Ông hỏi:
    – Anh Senna đâu?
    Gã đàn ông cao to, hói đầu và mặc một bộ đồng phục giống hệt ông Senna
    trả lời:
    – Anh ấy bị bệnh, thưa ngài. Tên tôi là Haddo. Oliver Haddo. Tôi là một
    người bạn cũ của Senna và cũng là tài xế. Anh ấy đã nhờ tôi lái xe thay hôm
    nay.
    Ông Gaunt chau mày nói:
    – Anh Senna mà tôi biết ch...
     
    Gửi ý kiến

    Đọc sách hôm nay, thành công mai sau. (Margaret Fuller)

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC TỬ LẠC - KINH MÔN - HẢI DƯƠNG !